Nam Moâ A Di Ñaø Phaät
Laø taùnh ñöùc cuûa töï taùnh

tinhdotong.vn

NHƯ KINH ĐIỂN THƯỜNG NÓI, TẤT CẢ PHÁP TỪ TÂM TƯỞNG SANH, CHÍNH LÀ ĐẠO LÝ NÀY

NHƯ KINH ĐIỂN THƯỜNG NÓI,

TẤT CẢ PHÁP TỪ TÂM TƯỞNG SANH,

CHÍNH LÀ ĐẠO LÝ NÀY

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Giới khoa học cận đại, thành tựu của họ cũng rất đáng được người tán thán, họ đã phát hiện ra bản chất của vật chất. Vật chất có rất nhiều, hình tướng, trạng thái, sắc tướng vô lượng vô biên, đều là ý niệm biến hiện ra.

Biến hiện ra vì sao có nhiều chủng loại không giống nhau?

Giới khoa học nói rằng, do tần suất chấn động của nó không giống nhau, không tương đồng. Đại khái tần suất chậm biến thành thể cứng, vật cứng. Tần suất nhanh một chút, biến thành vật mềm hơn. Nhanh hơn chút nữa liền biến thành thể lỏng, loại giống nước vậy.

Nếu như càng nhanh hơn nữa liền biến thành hơi nước, tốc độ nhanh hơn nữa biến thành ánh sáng, sóng quang và sóng điện từ. Cũng có nhà khoa học gọi hiện tượng này là định luật đàn hồi, để giải thích hiện tượng giữa Vũ Trụ.

Có thể giải thích hiện tượng vật chất, hiện tượng tinh thần và hiện tượng tự nhiên. Nhưng theo giảng giải trong Kinh Điển, nói càng rõ ràng minh bạch hơn họ.

Đức Phật nói ra căn nguyên có thể sanh vạn pháp, danh tự này gọi là tự tánh, cũng gọi là pháp tánh. Pháp tánh không phải vật chất, không phải tinh thần, cũng không phải hiện tượng tự nhiên, nó không phải là gì cả, cho nên sáu căn chúng ta không duyên đến được.

Nó tồn tại mọi lúc mọi nơi, nó bất sanh bất diệt, nó thanh tịnh không nhiễm ô, bình đẳng không dao động. Hết thảy vạn pháp đều từ nó mà sanh, từ nó mà hiện.

Sự biến hóa của tất cả vạn pháp, là do vọng tưởng phân biệt. Nếu lìa vọng tưởng phân biệt chấp trước, tất cả Pháp này chỉ có hiện tướng, không có biến hóa, biến hóa là thức. Trong giáo lý Đại Thừa Đức Phật nói, hết thảy vạn pháp trong Vũ Trụ là tâm hiện thức biến.

Chư vị nhất định phải biết, tâm là chân tâm của mình, thức là A lại da của mình. Cảnh giới hiện ra đều là hư vọng, đều không phải chân thật. Đức Phật đưa ra ví dụ rất hay, như mộng huyễn bào ảnh, đây là thật không phải giả.

Những hiện tượng này xa rời sự dao động của ý niệm, thì nó không phải là gì cả. Như Kinh Điển thường nói, tất cả pháp từ tâm tưởng sanh, chính là đạo lý này.

Những Kinh Điển này, chúng ta phải đọc hằng ngày, phải giảng hằng ngày, vì sao vậy?

Vì đối với chúng ta nó quá xa lạ. Chúng ta cũng coi như đọc không ít, giảng cũng không ít, nhưng không chuyển được cảnh giới.

Như vậy nghĩa là sao?

Nghĩa là chưa đủ, chúng ta nhận thức về nó chưa đủ. Nếu nhận thức đủ, cảnh giới lập tức chuyển. Khi cảnh giới chuyển, chính là minh tâm kiến tánh, đại triệt đại ngộ, tức là thành Phật.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập định dưới cội Bồ Đề là chuyển cảnh giới, Đại Sư Huệ Năng ở trong phòng Phương Trượng của Ngũ Tổ cũng đã chuyển cảnh giới, Quý Vị thấy chuyển nhanh biết bao?

Chỉ trong một niệm. Hiện nay chúng ta ngày ngày giảng, ngày ngày niệm cũng không chuyển được. Ngộ của chúng ta là giải ngộ, không phải chứng ngộ. Giải ngộ giúp cuộc sống hằng ngày của chúng ta, xem nhẹ tất cả mọi sự tướng, đối với điều này có lợi ích. Có thể xem nhẹ một chút, chấp trước ít một phần.

Vốn chúng ta đối với những sự vật này chấp trước mười phần, bây giờ ta còn lại bảy phần chấp trước, giảm bớt hai ba phần, chưa đủ. Ngày ngày đọc, ngày ngày giảng, ngày ngày giảm nhẹ. Giảm nhẹ chỉ còn chấp trước một hai phần, công phu này không tệ, Tam Muội hiện tiền. Tiếp tục nỗ lực, rất có thể hoát nhiên đại ngộ, là đã chứng được.

Cảnh giới ta chứng được, dùng Kinh Phật để chứng minh, đối chiếu với Kinh Phật, có giống nhau chăng?

Rất giống, như vậy Quý Vị không sai chút nào. Phật tri Phật kiến, chánh tri chánh kiến, nó không phải tà kiến. Chưa chứng được, bản thân không đạt được lợi ích thật sự. Lợi ích thật sự là ra khởi mười Pháp Giới, không chỉ luân hồi lục đạo. Ta trở về tự tánh, được đại tự tại, khởi tác dụng không khác gì với Phật.

***